bọn họ vẫn vẫn sống, với trải qua quãng thời hạn của tuổi đôi mươi như thế, dẫu cho từng người một không giống nhau, nhưng đều phải sở hữu chung đa số nỗi buồn, cùng sau những bài học, buộc phải đứng dậy và vậy đổi...


Những lần trải qua sóng gió, những mối lo lắng về tương lai sẽ phải đối mặt, những trống rỗng cùng hụt hẫng khi nhận ra rồi từ đây phải đơn độc đối diện với cuộc sống, những chảy vỡ rồi chia ly, hiện tại bỗng chốc biến thành hoài niệm, những nuối tiếc về quãng thời gian đã từng chối chết muốn qua thật mau. Rồi một ngày như thế nào đó tất cả mọi thứ tồi tệ ùa đến thuộc một lúc, bất chợt cảm thấy cô độc với lẻ loi biết nhường nào.

Bạn đang xem: Tuổi 20 của mỗi người


Chúng ta vẫn đang sống, cùng trải qua quãng thời gian của tuổi trăng tròn như thế, dẫu cho mỗi người một khác nhau, nhưng đều bao gồm chung những nỗi buồn, cùng sau những bài bác học, buộc phải đứng lên và cố gắng đổi.
Tuổi 20, là những lần chới với trước những sự chọn lựa, mơ hồ vô định trước mọi ngã tư đường. Những trách nhiệm sẽ phải gánh thêm, những phiền óc từ đó nhưng mà lớn dần. Tuổi trăng tròn dạy chúng ta rằng, họ không thể mãi là những đứa trẻ.Tuổi 20, khi mới bắt đầu nhưng mà đã phải đối diện với vượt nhiều sự thật khốc liệt, có thể lúc này đột nhiên gặp phải thử thách này, tương lai lại tiếp tục chiến đấu với những éo le khác. Khi ấy, tuổi đôi mươi dạy chúng ta rằng, cuộc sống luôn không phải thời gian nào cũng suôn sẻ theo ý muốn của chúng ta. Lúc đã ko thể gắng đổi trả cảnh, thì sẽ chỉ còn cách chấp nhận, bất kể có thất vọng, xuất xắc bất mãn. Rồi thời gian trôi, tất cả sẽ chỉ là những chuyện đã qua, tất cả khốc liệt đến mấy, cũng đã bị năm mon bào mòn.
*

Tuổi 20, những người bạn xung quanh chúng ta bắt đầu do những vì sao gì đó cơ mà xa dần, dù có tác dụng bất cứ chuyện gì cũng đều phải đứng độc lập. Để rồi họ học cách một bản thân đối diện với tất cả mọi vấn đề, không dựa dẫm. Dẫu đến khoảng trống xung quanh khiến họ cảm thấy hụt hẫng, nhưng buộc họ phải coi như một thói quen.
Tuổi 20, phải gặp gỡ với rất nhiều những người xa lạ, phải bắt đầu những việc cạnh tranh khăn nhất, và làm cho bất cứ việc gì một biện pháp chăm chỉ nhất. Tuổi đôi mươi mà nghĩ đến tương lai tất cả quá nửa phần là sợ hãi, phần còn lại là hoang mang, bất an, lo lắng rồi mới đến hy vọng. Những lúc muốn khóc, lại sợ trở bắt buộc quá yếu mềm, đi bất định trên đường thì thấy mẫu người trôi thừa nhanh. Để rồi băn khoăn về những gì đã qua, nghĩ về những quyết định không đúng lầm.
Tuổi 20, học giải pháp nuốt nhọc nhằn vào trong, để chỉ thở ra nụ cười, học biện pháp chịu đựng cô đơn bằng những suy nghĩ cứng cỏi, học cách bước qua mọi thứ nhưng mà không thở than hay ấm ức, kêu ca.
Nếu nói tuổi trẻ là lúc con người ta cảm thấy vui vẻ cùng hào hứng sống nhất, cũng đúng, nhưng tuổi trẻ đó là lúc phải đối diện với nhiều thứ cực nhọc khăn nhất. Ko thể nói “cứ đi là sẽ đến”, cơ mà đôi dịp chỉ cảm thấy bất lực hoặc thậm chí là muốn bỏ cuộc. Không thể cần sử dụng thái độ lạc quan liêu để đối diện với tất thảy điều khó khăn để nở nụ cười, mà đôi lúc chỉ cảm thấy tại sao cuộc sống nặng nề khăn, còn bọn họ lại luôn luôn cô đơn quá.
Tuổi 20 chính là những ngày như thế này phải không? Những ngày nhưng mà bị đẩy ra phía bên ngoài đời để một bản thân chiến đấu, chỉ trách thời gian trôi quá nhanh, mặc kệ sẽ ra sao, vẫn phải tìm bí quyết để sinh tồn.
Rồi họ sẽ làm cái gi với cuộc đời mình? Tuổi đôi mươi sẽ dạy họ điều đó! Khi cơ mà thênh thang những bé đường mở ra trước mắt, khi nhưng mà phải buông bỏ và hy sinh quá nhiều thứ để đi tiếp bé đường trưởng thành.

Xem thêm: Đọc Sách Truyện Nợ Đời Hồ Biểu Chánh, Đọc Sách Truyện Nợ Đời


Những điều ước bắt đầu trở yêu cầu xa xỉ, chỉ bao gồm hiện thực là ở tức thì trước mắt. Tuổi trăng tròn dạy bọn họ nhiều thứ, và cũng từ tuổi 20, họ biết cách để ko cảm thấy tuyệt vọng, vào những lúc cực nhọc khăn nhất.