Không chịu nổi cảnh hàng ngày phải tiếp đón hàng chục khách hàng làng chơi, đàn bà 17 tuổi rủ các bạn bỏ trốn về quê. “Tú bà” cùng nhóm “giang hồ” vẫn vượt chặng đường 700 km tìm tới tận nhà thiếu phụ để bắt cóc, ép quay trở lại “làm việc”.

Bạn đang xem: Pleiku: triệt phá đường dây môi giới mại dâm


Trên con đường trở về, đội bắt cóc bị công an bắt. Một mặt đường dây cung ứng gái mại dâm tuổi vị thành niên nghỉ ngơi Pleiku hé lộ qua lời đề cập của nàn nhân.

Phố tín hiệu đèn đỏ ở Pleiku – Lời nhắc của bạn trong cuộc

Cuộc rượt xua như phim hành động


*

Phán đoán đây là vụ bài toán nghiêm trọng, thượng tá Phi chỉ huy lực lượng công an 113 kết phù hợp với cảnh sát giao thông vận tải huyện mau lẹ vào cuộc. Thanh tra rà soát nhanh thông tin, công an vạc hiện cái xe có tín hiệu bắt cóc mang biển kiểm soát 81A-033.29, đang hoạt động với tốc độ kinh hoàng theo phía Cần Thơ. Trinh sát lập tức lên xe truy tìm đuổi.

Biết lực lượng công an đang dính theo đuôi, đối tượng điều khiển xe trầm trồ ngoan cố, tăng speed độ. Sợ nguy hại đến bạn dân vẫn lưu thông bên trên đường, xe trinh sát khéo léo bám đuổi, hóng thời cơ tăng tốc.

Hết phần đường đông dân cư, đến mong Hưng Lợi, đoạn sẵn sàng đến đường dẫn cầu bắt buộc Thơ, xe trinh sát đột ngột tăng tốc, chế ước xe tất cả nghi vấn.

Khi các đối tượng người tiêu dùng bị kiểm soát hành chính, chúng vẫn ngoan nạm nói ko vi phạm, đang trên đường về bên sau chuyến du lịch. Mặc dù nhiên, nhan sắc mặt hai thanh nữ trên xe dường như khác lạ, một trong các hai em bất thần khóc òa, nước mắt ròng ròng vì chưng sợ sệt.

Một thám thính kéo cô nàng ra góc khuất hỏi chuyện, tức thì cô gái nức nở: “Các chú đưa cháu về đồn đi, ở chỗ này chúng giết cháu mất. Con cháu bị bầy chúng bắt cóc. Chúng nạt nếu nói ra sẽ giết cháu”.

Lập tức, những người dân có liên quan bị giải về đồn công an thị trấn Phụng Hiệp trong đêm.

Tại phòng ban công an, các đối tượng người dùng khai nhận thủ mưu trong vụ án là nai lưng Thị Hoài (SN 1981, ngụ con đường Phạm Ngũ Lão, phường Trà Bá, TP PLeiku, Gia Lai) là nhà một làng trọ trên đường Phan Đình Phùng, chuyên hỗ trợ gái mại dâm.

Trước đó, Hoài kể với ông chồng là Phạm Hồng Tuấn (biệt danh Tuấn lùn, SN 1977) việc hai thiếu nữ tiếp viên Võ Thị B.V. (SN 1996, ngụ buôn bản Thạnh Hoà, huyện Phụng Hiệp) cùng Trịnh Thị M.D. (SN 1996, ngụ phường Xuân Khánh, TP Buôn Mê Thuật, Đắk Lắc) vừa bỏ trốn.

Chiều buổi tối 19/6, vợ ông xã Hoài cùng một số “dân anh chị” tấn công xe đến Hậu Giang. Khoảng 20h, phát hiện tại hai cô nàng đang đi dạo trên quốc lộ 61, chúng áp sát, rút roi điện chích những cô nhằm khống chế, khiêng nhị nạn nhân lên xe pháo ô tô. Hết sức may, hành vi của group bắt cóc bị một số người đi mặt đường phát hiện, báo cho công an.

Những ngày đen tối của thôn bạn nữ lầm lỡ

Nhà nàn nhân Võ Thị B.V. Tại một hẻm bé dại thuộc buôn bản Thạnh Hoà. Người dân địa phương xốn xang chuyện cô bé bị bắt cóc. Dân làng mạc tưởng hơn một năm qua cô nàng đi bán cafe hay tiếp viên đơn vị hàng, không tin các cô bị ép đi làm “gái gọi”, bị ép buôn bán dâm cho khách buôn bản chơi.

Tiếp chuyện khách, nàn nhân tỏ ra hoạt bát, nạp năng lượng nói lưu giữ loát. Em mang lại biết, học xong xuôi lớp 9 thì xin mẹ đi học cắt tóc tại 1 tiệm ngay gần nhà. Khoảng một mon sau, bạn quen trình làng lên làm cho nhân viên nhà hàng quán ăn ở Pleiku tuy vậy em nói dối mẹ là lên tp sài thành học làm tóc để được đồng ý.


*

Lên mang đến Pleiku, quá trình không như lời trình làng ban đầu, em bị đẩy vào một trong những động đựng mại dâm. Được bà chủ và mấy chị trong nghề diễn đạt về cuộc sống xa hoa, những tiền, thôn thanh nữ nhẹ dạ đồng ý làm nghề bán dâm.

Trong “ổ nhền nhện” này có khoảng 20 cô nàng tuổi trường đoản cú 13 – 20, rất nhiều là gái mại dâm, chuẩn bị sẵn sàng đi khách theo yêu cầu của bà chủ.

Hàng tháng tiền thuê trọ mỗi người là 600 nghìn đồng. Các chị em ăn cơm tại ổ mại dâm, do bao gồm tay Hoài đun nấu nướng. Tiền cơm hàng ngày là 50 ngàn, chi phí lãi 10 ngàn, cuối tháng trả một lần. Hàng nhà trọ này được lắp ráp máy ghi hình, gồm hai “bảo kê” theo dõi và quan sát 24/24h.

Những tiếp viên này thức dậy từ 11h, sau đó chịu sự điều cồn của “tú bà”, đi chào bán dâm ở các nhà nghỉ, khách hàng sạn. Để nhân viên thuận tiện di đưa làm việc, bà chủ download xe sản phẩm cho các cô gái thuê. Mỗi ngày V. Phải trả mang lại bà nhà 300 nghìn đồng tiền thuê xe máy.

Nạn nhân mang đến biết, từng ngày em nên tiếp ít nhất 10 khách làng chơi, hôm các nhất lên đến… 30 khách. “Từ 11h lũ em dậy. Khách có yêu cầu gọi điện mang đến bà chủ thông báo địa điểm, khách hàng sạn, rồi bà điều động lũ em đến giao hàng khách”, V. Nói.

Cuộc đào ra khỏi “tổ quỷ” của buôn bản nữ

Nạn nhân tố cáo đối tượng người sử dụng Hoài: giá mỗi lượt “đi khách” tự 300 nghìn đồng trở lên, mỗi cô nàng được dìm 200 nghìn/lượt, bà nhà nhận 100 nghìn. Mặc dù nhiên, để nạp năng lượng chặn tài chính nhân viên, bà công ty nghĩ ra đủ chiêu trò.

Mới đây, Hoài cho một số nhân viên đi thành phố sài thành chơi, rồi gán nợ cho họ mọi cá nhân 12 triệu đồng. Cùng với nợ tiền ăn, tiền thuê xe trang bị hàng ngày, chi phí ứng trước khi mới vào, số nợ mà lại V. Cần trả mang lại “má mì” lên đến mấy chục triệu.

Không chịu đựng được cảnh ngày nào cũng tiếp hàng chục khách thôn chơi, liên tục bị bà chủ ăn uống chặn, bảo kê tiến công đập đề nghị V. Bàn với những người bạn cùng làm cho tên D. Quăng quật trốn.

Tối 1/6, hai bạn lẻn thoát ra khỏi phòng, chạy ra ngoài đường rồi nhanh chóng lên taxi. Đi được một đoạn, nhị em thuê một cái xe bảy chỗ, về ngay lập tức Hậu Giang trong đêm. “Em không ngờ tiếp nối họ lại tìm tới nhà rồi bắt em cùng bạn. May bao gồm mấy chú công an, còn nếu như không chúng em bị tiêu diệt chắc”, nạn nhân kinh hãi nói.

Sau khi sự việc xảy ra, một trong những người địa phương thầm trách vợ ông chồng ông thiếu cẩn trọng trong việc cai quản con cái. Đứa phụ nữ mới béo đi biệt tăm hơn một năm nay, chỉ liên lạc về bên qua điện thoại, Tết bé không về cũng không tìm kiếm kiếm giục giã. Vẫn biết phương pháp giáo dục, nuôi dưỡng con cháu như vậy đã khiến cho mấy đứa con trẻ chưa bự dễ lỗi hỏng, dễ bị kẻ xấu lợi dụng, tuy vậy người cha cũng phân trần: Cảnh nghèo, lại ít học, đâu biết kế bên đời những cạm mồi nhử thế.


Những nhà nghỉ, cửa hàng cà phê, karaoke đổi thay tướng trá hình đã len lỏi vào từng con đường, ngõ hẻm làng văn hóa Plei Kép (TP. Pleiku, Gia Lai) làm mất đi hình hình ảnh của một buôn làng mạc Tây Nguyên.
 Một lần tôi vô tình đi qua con đường Nguyễn Thị Định, Plei Kép, phường Đống Đa (TP. Pleiku) lúc trời đã nhọ mặt người tối. Công ty cửa, hàng quán thì nhiều nhưng quán nào cũng mập mờ, huyền ảo. Lạ hơn, cứ ở cổng mỗi quán cafe lại tất cả một người phụ nữ đứng vẫy tay mời khách hàng như ở những quán ăn. “Vô đây luôn đi em, đi các tốn xăng mà ở chỗ nào cũng vậy à”. Thấy tôi ngẩn ngơ ko hiểu, ông anh bọn họ ngồi sau giải thích: “Lâu không về Pleiku cậu do dự rồi, “gà” đó, ưa thích thì vô thử”. Bản tính tò mò, tôi đến xe đi trì trệ dần thì ngay chớp nhoáng một người thiếu phụ lao ra trước xe cộ dang hai tay ra niềm nở: “Vô trên đây đi em chứ đi đâu đến xa”.

Xem thêm: Chọn Màu Sắc Nào Cho Thời Trang Nam Thu, Account Suspended


*
Những căn chòi khá kín đáo đáo sinh sống sân sau của tiệm karaoke trê tuyến phố Nguyễn Thị Định (TP. Pleiku). Ảnh: Lê Văn Ngọc

Tạm mang đến xe vô mà không hết sững sờ đã thấy bà chủ nhanh tay kéo tấm cửa ngõ sắt lại. Biết mình đã vào “tròng” dẫu vậy tôi vẫn vờ vịt ngây ngô: “Ở phía trên có coffe không vậy chị?”. “Phê pháo gì em. Bàn ghế đó là nhằm khách ngồi chờ. Cố gắng hai em “đi” chứ? “hàng” của chị tất cả mấy em toàn 17, 18 xinh tươi mơn mởn”. Thấy chúng tôi tỏ vẻ lưỡng lự, tú bà luôn ghi nhớ quảng cáo: “Mấy em tại chỗ này chiều khách hàng lắm, 150 nghìn đồng ship hàng từ A cho Z luôn”. Khi cửa hàng chúng tôi tỏ vẻ e ngại, “tú bà” nói: “Cái đó những em cứ yên ổn tâm, chị lo cả rồi”… bên phía trong căn đơn vị chật chội, che ló bốn cô nàng tuổi “măng non” đi ra, bước vào khêu gợi, dòm khía cạnh “Thượng đế”. Lấy vì sao đi uống cà phê, cửa hàng chúng tôi “cáo lỗi” những “bóng hồng”…


 Chúng tôi đi kiếm cà phê nhằm uống thật mà lại cũng không ra khỏi “động yêu”. Ngó thấy tiệm cà phê-karaoke… trên tuyến đường Nguyễn Thị Định đèn khí sáng trưng yêu cầu bèn mang đến xe vào. Vừa ngỏ ý mong đến uống cà phê, bà công ty quán đã niềm nở dắt tay công ty chúng tôi qua cái ngách nhỏ bên hông nhà, xuyên thẳng qua một hàng cây cùng rồi new đến… “thiên đường”. “Thiên đường” theo lời quảng bá của bà chủ ở đó là 10 mẫu chòi nhỏ bằng tre nứa, mái lợp tôn, xếp thành nhị dãy tuy vậy song với rất nhiều chậu dừa nước xum xuê ở giữa. Cả khu vực “thiên đường” tối om, chỉ lay lắt ánh đèn lồng hắt ra từ các cái chòi đang có khách. Trong chòi được tô điểm khá đơn giản và dễ dàng gồm một băng ghế sô pha nhiều năm chừng mét rưỡi, một cái bàn nhỏ dại và một bóng đèn lồng to bởi quả cam. Cái ánh nắng mập mờ này khiến cho tôi nghi hoặc có vẻ… “cà phê sờ soạng” nhưng tôi đã từng được nghe. Lúc đã thu xếp cho công ty chúng tôi an vị, bà chủ hỏi: “Hai em uống gì? cafe thì 15 ngàn đ một ly, một em thì 100 nghìn đồng…”.