Ngay cả khi bạn đang trong một mối quan hệ hay không, các bạn cũng đề xuất đọc câu chuyện này. Đây chưa phải câu chuyện về tín đồ thứ ba, mà là về tình nghĩa vk chồng.

Bạn đang xem: Nỗi buồn trong hôn nhân

Tối hôm đó, tôi lại về nhà muộn như mỗi lúc và thấy bà xã tôi vẫn ngồi sinh sống bếp, ngóng để đun sôi thức ăn uống cho tôi. Chú ý dáng vk tất bật trong nhà bếp nhỏ, tôi đang không kìm lấy được lòng bèn thế lấy bàn tay cô ấy, tôi hít một khá thật dài, mang hết dũng khí rồi nói với vợ mình rằng tôi hy vọng ly hôn.

Vợ tôi vẫn điềm tĩnh ngồi xuống ghế, bới cơm cho tôi. Ngay trong lúc tôi cảm thấy mình tất yêu giữ tĩnh mịch được nữa, vk tôi bất thần hỏi "Vì vì sao gì?" Nhưng đột nhiên tôi lại không thể mở mồm trả lời thắc mắc của cô ấy. Và nuốm là vợ tôi nổi cơn thịnh nộ. Cô ấy ném đũa với hét vào khía cạnh tôi "Anh ko xứng đáng là 1 người bầy ông!"

Đêm ấy, cả hai shop chúng tôi không ai nói cùng với ai lời nào. Cô ấy vẫn ngủ ngon. Dẫu vậy tôi biết cô ấy khôn xiết muốn tò mò chuyện gì đã xẩy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Chỉ là tôi bắt buộc nói ra được cho cô ấy hiểu: trái tim tôi đang thuộc về Jane. Tôi không còn yêu thương vợ mình nữa. Tôi đã phản bội cô ấy!

*

Đã đến nước này, tôi nghĩ về chỉ gồm ly hôn mới giải quyết được tất cả. Tôi chẳng buộc phải gì hết, tôi sẽ vướng lại cho vợ mình căn nhà, chiếc xe cùng 30% cổ phần của khách hàng tôi. Cô ấy toàn quyền quyết định với chúng, muốn làm cái gi thì làm, tôi sẽ không còn mảy may thân thương nữa. Người phụ nữ đã dành 10 năm cuộc đời mình với tôi ở đầu cuối cũng biến chuyển người xa lạ mà thôi.

Tôi cảm thấy gồm lỗi vì chưng đã làm tiêu tốn lãng phí tình yêu, thời hạn và công sức của con người của vợ mình tuy vậy tôi cũng yêu thương Jane sâu đậm. Có lẽ quyết định ly hôn là quyết định đúng mực của tôi.

Ngày hôm sau, tôi lại tiếp tục về bên muộn. Vk tôi giữ lại một tờ giấy nhắn trên bàn tuy vậy tôi chẳng còn hơi mức độ đâu mà thân mật nữa. Một ngày với sản phẩm núi quá trình và Jane cũng đủ khiến cho tôi kiệt sức. Tôi đi ngủ ngay, chưa khi nào tôi ngủ sâu đến như vậy. Phải chăng do tôi biết mình sắp được từ bỏ do?

Buổi sáng thức dậy, vk tôi hỏi tôi không đọc tờ giấy cô ấy đặt lên trên bàn à. Rồi không chờ tôi trả lời, cô ấy vẫn nói luôn các điều kiện ly hôn. Cô ấy chẳng bắt buộc gì tự tôi cả, nạm vào kia cô ấy yêu cầu shop chúng tôi sẽ làm việc với nhau – tương đương – như – một – gia – đình trong khoảng 1 tháng trước lúc ly hôn. Lý do cô ấy đưa ra rất solo giản: tới đây con trai cửa hàng chúng tôi phải trải sang 1 kỳ thi, và bà xã tôi không muốn việc cha mẹ chia tay ảnh hưởng tới tâm lý của con. Tôi chấp nhận điều khiếu nại này của cô ấy.

*

Tuy nhiên, cô ấy cũng nói rõ hơn về yêu cầu của mình. Vợ tôi muốn shop chúng tôi xưng hô như hồi new cưới, tôi đã bế cô ấy rời giường mỗi sáng. Tôi nghĩ vợ tôi đã phát điên rồi, dẫu vậy dù sao suy nghĩ về phần đa ngày tháng sáng chóe trước mắt thuộc Jane, tôi cũng miễn cưỡng gật đầu những yêu mong này.

Tôi kể mang lại Jane về những đk của bà xã tôi. Cô ấy cười béo và nghĩ điều đó thật vô nghĩa. "Mặc xác cô ta bày ra đa số mưu mẹo gì, sau cuối anh vẫn ly hôn cô ta mà, buộc phải không?" Tôi ko nói gì hết và chỉ cười đến qua.

Vợ tôi với tôi vẫn không gần gũi nhau tính từ lúc đêm tôi tâm sự yêu ước ly hôn đó. Chính vì vậy vào buổi sáng đầu tiên tôi bế cô thoát khỏi giường, cả hai đều cảm thấy hết sức gượng gạo gạo. Bé trai công ty chúng tôi chạy theo phía sau, vừa vỗ tay vừa hoan lạc nói: "Cha sẽ bế chị em kìa". Phần nhiều câu chữ nghô nghê của con khiến tôi tất cả chút nào đó đau đớn. Từ chóng trong phòng ngủ ra mang lại phòng khách, tôi đang bế bà xã mình đi được 10m. Cô ấy nhắm mắt với nhẹ nhàng nói: "Đừng nói cho bé biết về chuyện ly hôn." Tôi thở dài, thấy như đổ vỡ một thứ nào đó không thể điện thoại tư vấn tên. Cửa hàng chúng tôi rời bên đi làm. Cô ấy bắt xe bus còn tôi lái xe mang lại công ty.

Sang mang lại ngày sản phẩm công nghệ hai, cả hai công ty chúng tôi càng cảm thấy lo sợ hơn. Cô ấy gục đầu trên vai tôi, tôi có thể ngửi thấy hương thơm dầu gội từ tóc cô ấy, hương thơm nước hoa từ phần cổ áo sơ mi. Tôi phân biệt tôi không quan sát ngắm vợ mình quá lâu rồi. Tôi đột thấy cô ấy đã không còn trẻ trung nữa. Tôi đếm được 5 nếp nhăn sinh sống khóe đôi mắt cô ấy, tóc trên đầu đã điểm sợi bạc. Cuộc hôn nhân gia đình này đã mang đi của cô ấy ấy các quá. Trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi bản thân đã làm gì với vợ mình cầm này!

Vào ngày vật dụng tư, khi tôi nâng cô ấy dậy, tôi thấy một xúc cảm lạ lạ dưng lên trong trái tim trí mình. Fan đang ở trong vòng tay tôi đây đó là người đã thuộc tôi trải qua 10 năm cuộc đời. Ngày sản phẩm năm và thứ sáu, tôi phân biệt những xúc cảm đó đang bự dần lên. Tôi ko nói mang đến Jane biết chuyện này. Giờ đồng hồ đây, bài toán bế bà xã tôi dậy vào mỗi sáng trở nên thuận tiện hơn vô cùng nhiều. đề nghị chăng từng ngày đều luyện tập khiến tôi mạnh khỏe hơn?

*

Có phần đông ngày bà xã tôi mặc váy đi làm. Lúc cô ấy đứng trước gương, luân chuyển bên đề xuất rồi xoay bên trái, cô ấy lại nói mẫu váy này đang rộng rộng 1 chút rồi. Tôi giật mình chú ý lại, vk tôi đã ốm đi tự lúc nào, hoá ra đó mới là lý do khiến tôi thấy việc bế bà xã trở nên nhẹ nhàng hơn. Với vô tình, điều đó làm tôi có một chút ít đau lòng… Tôi vươn tay ra, định chạm vào cô ấy, thì đúng khi này, đàn ông tôi lộ diện và nói: "Cha, mang lại lúc bế mẹ ra bên ngoài rồi!"

Với nam nhi chúng tôi, bài toán nhìn thấy phụ huynh bế nhau mỗi sáng đang trở thành một phần thú vị trong cuộc sống thường ngày của nó. Bà xã tôi vẫy bé lại và ôm nó thật chặt. Tôi quay phương diện đi bởi sợ rằng mình vẫn đổi ý vào phút cuối. Chũm rồi tôi nâng vk tôi dậy, ôm cô ấy trong vòng tay của mình, đi từ chống ngủ, qua phòng khách rồi ra mang lại mái hiên. Cánh tay cô ấy vòng qua cổ tôi thật nữ tính và từ nhiên. Tôi ôm vợ mình thật chặt, y hệt như tôi làm cố với cô trong ngày cưới của chúng tôi.

Cân nặng của cô ý ấy càng ngày càng giảm, điều này khiến tôi rất buồn lòng. Vào trong ngày cuối cùng, lúc bế cô ấy vào tay, tôi thấy từng bước đi của bản thân mình trở cần nặng vật nài hơn lúc nào hết. Nhỏ trai shop chúng tôi đã cho tới trường. Tuy nhiên rồi tôi cũng cần thả cô ấy xuống. Tôi tài xế như điên cho khu căn hộ cao cấp, cấp vã lao thoát khỏi xe mà lại quên không đóng góp cửa, tôi sợ chỉ việc chậm 1 giây cũng khiến tôi biến đổi quyết định của mình. Lúc Jane mở cửa, tôi nói cùng với cô ấy: "Xin lỗi, Jane, tôi không thích ly hôn nữa."

Cô ấy nhìn chăm chăm vào tôi, để tay lên trái tôi cùng hỏi: "Anh bị nóng à?" Tôi gạt tay Jane ra. "Xin lỗi, Jane." Tôi nói: "Tôi sẽ không ly hôn."

*

Cuộc sống hôn nhân của tôi trở đề xuất nhàm ngán là vì vợ tôi với tôi không dành riêng đủ thời gian cho đầy đủ việc nhỏ dại nhặt trong cuộc sống, nhưng điều đó không gồm nghĩa shop chúng tôi không còn yêu người kia. Tiếng đây, tôi đã nhận ra kể từ lúc tôi bế cô ấy vào lòng, phi vào ngôi công ty của chúng tôi trong ngày cưới, là tôi đang nguyện bế cô ấy trong cả đời.

Jane như bừng tỉnh, cô ấy tát tôi 1 loại rồi đóng sầm cửa ngõ lại và ban đầu khóc nức nở. Tôi chẳng còn thân yêu gì nữa. Tôi lại cấp vã lái xe quay trở về. Tôi kẹ vào 1 tiệm hoa, mua bộ quà tặng kèm theo vợ tôi 1 bó hoa cô ấy ưa thích nhất. Nhân viên bán hàng hỏi tôi ao ước đề gì lên tấm thiệp. Tôi viết: "Hãy để anh được bế em rời khỏi giường từng sáng, kể từ đây mang đến khi cái chết chia cắt đôi ta."

Khi tôi về mang đến nhà cùng với bó hoa bên trên tay, niềm vui trên môi, tôi chạy ào vào phòng ngủ của hai bà xã chồng. Vợ tôi ở trên cái giường nồng nhiệt đó, nhưng cô ấy đang chết! bà xã tôi đã chiến tranh với bệnh lý ung thư mỗi tháng trời, tuy vậy tôi lại quá bận bịu với Jane nhưng không cân nhắc điều đó. Vợ tôi biết mình sẽ sớm ra đi đề xuất cô ấy gật đầu lời ly hôn tuy thế vẫn ý muốn trong mắt con trai, tôi là 1 trong người ck tuyệt vời với một người phụ vương có trách nhiệm.

Tôi đang không cứu vãn được cuộc hôn nhân gia đình này, theo một nghĩa khác. Đến thời gian tôi nhận biết thì tất cả đã vượt muộn. Tôi cầu giá như bản thân đủ suy nghĩ những điều nhỏ tuổi nhặt duy nhất trong cuộc hôn nhân này. Tôi nhận thấy vợ tôi đã hy sinh vì tôi và con trai nhiều ra sao và tôi là một trong những người chồng, người cha tệ đến đâu. Giá bán như tôi đủ tinh tế và sắc sảo để chia sẻ những nhọc nhằn cùng với vợ, ngọt ngào vợ nhiều hơn để không nghĩ đến việc ngoại tình và biết đâu căn bệnh tình của cô ấy rất có thể sẽ được chữa bệnh kịp thời. Nhưng tất cả đã thừa muộn...

*

Nếu bạn không chia sẻ câu chuyện bi đát này, sẽ chẳng tất cả chuyện gì xảy ra với bạn cả.

Xem thêm: Mạng Lưới Các Công Ty Chứng Khoán Ở Hà Nội Hiện Nay, Công Ty Chứng Khoán

Nhưng trường hợp bạn share nó, biết đâu sẽ sở hữu được một cuộc hôn nhân khác được cứu vãn vãn. Không hề ít người không phân biệt họ sẽ ở ngay gần thành công như thế nào ngay khi họ nghĩ đến sự việc bỏ cuộc.